Trunks and Mai: A Romantic Evening
Trunks and Mai: A Romantic Evening
1. [Link]
Mai discovers that Trunks is feeling self-conscious about something.
2. [Link]
Mai knew that this was inevitable - they should know the truth.
3. [Link]
After getting ambushed and teleported to the mysterious Prison Planet, Trunks is joined by some
weird guy with pink hair and Frieza's brother in hopes of escaping the planet. Apparently, his father,
Goku, and Mai were there too... along with wizards and an Evil Saiyan? Just what the hell was
going on!?
4. [Link]
Taking place right before the start of Dragon Ball Super Manga Chapter 14: SOS From The Future,
Future Trunks and Future Mai have an intimate moment that turns into more.
5. [Link]
Trunks, Mai and Goten are taking a walk through the park while waiting for Marron to join them. In
the way, they find themselves among lots of vivid purple trees that have more story for Trunks and
Mai than they realize.
6. [Link]
After a successful Valentine's Day date, Mai gains the courage to spice things up with her boyfriend
Trunks.
7. [Link]
Trunks and Mai's first time. Companion peice to Spring Time Rain.
Also I cant math with Mai's age. Just let it roll.
8. [Link]
My entries for the second Dragon Ball Ships Week
9. [Link]
Mai and Trunks arrive in their new timeline, their new home.
10. [Link]
On their last night in the present before traveling to their new future, Trunks and Mai enjoy their
first date.
11. [Link]
Future Trunks and Mai are finally safe together in their new timeline, and yet Trunks is still troubled
by his past.
12. [Link]
Trunks finds a special treasure for Mai and Bulma when searching the city for supplies and makes
their Christmas during the Goku Black Era a memorable one.
13. [Link]
In the future timeline, Trunks has been working himself to death for the safety of the villagers who
came to him for help after the Androids devasted the world. Mai is his number two, and she knows
they're in love. If only his duty weren't in the way.
14. [Link]
Trunks wasn't feeling well and Mai wanted to see how bad this sickness was effecting him.
Then a new symptom showed up.
15. [Link]
Mai and Trunks have been close friends for over a decade. Lately though, Trunks has been distant,
avoidant, and downright mean at times and worse, Mai can't pin him down to shake the truth from
him. Fortunately, an opportunity soon presents itself...
16. [Link]
The time swallowed by Trunks' new role has left both he and Mai just a tad pent up. Mai has a plan
to not only resolve this problem, but to lead Trunks into being a little more honest, and a lot more
vulnerable.
17. [Link]
Mai thinks about Trunks as she waits for him to return to the future.
18. [Link]
After the defeat of Zamasu and the destruction of their timeline, Trunks and Mai are forced to
relocate to a new timeline where versions of themselves already exist. With this change comes
readjusting their lives from the high-paced, survival lifestyle to a more domestic and calm way of
life all the while tiptoeing around their emotions for one another. As their life together begins to
develop, they face a variety of challenges they thought they'd be up against.
19. [Link]
After the nightmares comes the reflection period. Where one is left within their own mind and
forced to relive horrible events over and over. Some develop unhealthy coping mechanisms while
other learn to move on.
It's this period where the victim must learn which way they shall go.
20. [Link]
Request Series. A collection of oneshots covering the first time of all of the canon couples of
Dragon ball, in order of appearance in the series and more. No longer taking requests.
21. [Link]
Mai receives a surprising gift from Trunks for Christmas.
22. [Link]
Happy Halloween Everyone!
Here are my submissions for Halloweenie2020 event. All these fics are going to be one-shots with
different DBZ ships for each one, and different prompts from the Halloweenie prompts.
WARNING: Dark theme mentions and heavy angst. Read at your own risk!
23. [Link]
Man continues to be a brooding dimwit despite it not being in his best interests.
24. [Link]
A busy schedule is always more bearable when you can look forward to your favorite
25. [Link]
One-shot. After the defeat of Zamasu, Future Trunks and Mai are brought to a new timeline where
Zamasu and Black are defeated before they began their spree of destruction. With a new future of
possibilities free of danger, the two are finally able to express their feelings for each other and give
in to their desires.
26. [Link]
After settling in the new timeline, dealing with PTSD for Trunks takes the form of cooking for those
he loves.
27. [Link]
A collection of Trunks/Mai oneshots. Part Three: His mom had made sure that he had proper
etiquette in all things when it came to interacting with women.
28. [Link]
Zamasu lost; Goku and Vegeta won once again. Future Trunks, however, has still few inner battles
of his own.
29.
10. DATE NIGHT
Lên.
Xuống.
Lên.
Xuống.
Mai ngồi trên chiếc xích đu ở sân chơi, hai chân cô nhún xuống mặt đất, những chuyển động nhẹ
nhàng theo nhịp điệu như xoa dịu tâm trí cô. Mai nhắm mắt lại, cô có thể nghe được tiếng cười náo
nhiệt, tiếng la hét ầm ĩ của tụi trẻ con, tiếng trò chuyện của các bà mẹ. Đó là âm thanh của sự yên
bình. Âm thanh mà vốn xa lạ ở thời đại của cô.
Cảm nhận được sự hiện diện của Trunks ở phía sau, cô mở mắt. Dù không phải là một chiến binh
nhưng cô luôn có thể cảm nhận được mỗi khi anh đến gần, như thể là anh như hòa vào một với cuộc
sống của cô vậy. Mặc dù Trunks đã vô số lần thử tiếp cận cô mà không để cô phát hiện nhưng anh
chẳng thành công lấy một lần, chính vì vậy anh cất tiếng gọi:
“Hey Mai”
“Chắc anh không bao giờ có thể lén lút tiến lại gần mà để em không phát hiện ra nhỉ?”
Mai mỉm cười, kéo chân xuống đất để giảm tốc độ lại “Chắc là không rồi”
Chỉ trong 20 giờ tới nữa thôi, họ sẽ rời khỏi đây để đến một tương lai khác. Đó là nơi mà họ thuộc
về, họ sẽ tận hưởng hòa bình mà họ đã cùng bạn bè và gia đình đấu tranh hết mình để giành lấy. Mai
cảm thấy cõi lòng có sự mệt mỏi mà cô chẳng thể nào diễn tả được. Đã rất nhiều năm chìm trong
bạo lực và sợ hãi, liệu họ có tìm lại được bình yên?
Chiếc xích đu đung đưa chậm lại rồi dừng hẳn.
“Nè Mai, có kế hoạch gì cho tối nay không?” Trunks đứng cạnh cô, đôi mắt xanh thẳm của anh nhìn
vào mắt cô. Sau cuộc gặp gỡ với Vegeta, Mai đoán chắc rằng cái điệu cười tự mãn đó của Trunks là
được thừa hưởng từ ai rồi.
“Em nghĩ là em có thể gác lịch trình của mình qua một bên được đấy” Cô trêu trọc “Sao anh hỏi
vậy?”
Trunks nhìn có vẻ… ngại ngùng. Cậu trai anh dũng luôn bên cạnh cô qua vô số trận chiến không
ngờ cũng có vẻ mặt bối rối này. “Ừ thì, mẹ có một ý tưởng. Bà ấy đề nghị anh cùng em đi hẹn hò.
Một cuộc hẹn mà chúng ta chưa từng có”
Những cảm xúc chưa kịp chuẩn bị mà dâng trào, đong đầy trong trái tim của cô.
Một cuộc hẹn.
Một đêm lãng mạn cùng người mình yêu. Không có lũ Androids. Không có gã Black Goku. Không
cần phải chạy trốn để giành giật mạng sống. Chỉ có… bọn họ. Cô chớp mắt để ngăn không cho
mình khóc. Đêm nay, họ sẽ như những người bình thường “Em sẽ tận hưởng nó”. Anh nắm tay cô,
hành động ấy khiến tim cô lỡ nhịp.
Mai phỏng đoán rằng dì Bulma đã giúp Trunks nghĩ ra kế hoạch này. Bởi vì nó đúng chất Bulma
luôn. Mọi thứ đều được thanh toán trước, và được sắp xếp không chê vào đâu được.
Hai người đã xem một bộ phim tại một rạp chiếu phim địa phương. Những hộp bỏng béo ngậy, rất
nhiều những cốc soda cùng với lượng caffeine đủ để khiến cô tỉnh táo đến nửa đêm, trong lúc xem
phim thì đầu cô tựa vào vai anh. Đó làm một bộ phim hài lãng mạn mà chắc chắn rằng chẳng thắng
nỗi giải thưởng nào, nhưng với Mai, đó là bộ phim tuyệt nhất mà cô từng xem. Tiếng cười của họ
hòa lẫn vào âm thanh khúc khích của những cặp đôi ngồi xung quanh. Họ chờ đến khi chiếu hết
phần credit thì rời đi, tất nhiên là tay trong tay bước đến cửa rồi.
“Chúng ta sẽ đi đâu tiếp đây?” Mai hỏi với vẻ mặt tò mò.
Nhưng thay vì có được câu trả lời thì cô lại nhận về cái nháy mắt từ anh.
Lẽ ra cô ấy nên đoán đó sẽ là bữa tối – một bữa ăn được bày biện cầu kì, đẹp mắt tại một nhà hàng
Nhật Bản sang trọng. Trang phục của họ rõ ràng không đáp ứng với tiêu chí nơi này nhưng chắc hẳn
là dì Bulma đã trả nhiều tiền đến nỗi đó không còn là vấn đề nữa. Cặp đôi hiếm khi nhấm nháp,
thưởng thức bữa ăn như vậy. Họ đã quen với việc phải nhanh chóng tìm kiếm thức ăn và giải quyết
chúng mau lẹ, mắt lúc nào cũng đảo quanh, cảnh giác trước những đe dọa liên tục bao vây mình.
Nhưng đêm nay họ cùng nhau thưởng thức bữa ăn, nhấm nháp từng món, dĩa này chồng dĩa khác
với những cốc nước lúc nào cũng được rót đầy. Và khi Mai chắc rằng mình không thể ăn được nữa,
một mẩu bánh chocolate đặt trước mặt cô. Đó là chiếc bánh ngon nhất mà cô từng ăn.
Họ chậm rãi rảo bước về Capsule Corp, hưởng thụ cảnh đêm và âm thanh của West City. Thật là
một sự hỗn loạn đẹp mắt, tiếng người đi bộ ầm ĩ trên hè phố, tiếng xe ô tô kêu inh ỏi dưới lòng
đường. Những điều đó thật khác với West City mà cô biết. Liệu cô có bao giờ biết đến một thành
phố như thế này nữa không? Trunks siết chặt tay cô như thể anh cảm nhận được sự phiền muộn của
cô vậy. Khi họ đến cửa của Capsule Corp, Trunks trao cho cô một cái ôm thật chặt, cằm anh nhẹ
nhàng tựa lên đầu cô.
“Trunks, cảm ơn anh vì tối nay”
“Có điều gì khiến em buồn à?”
Cô lắc đầu “Hoàn toàn không. Thật tuyệt khi sống như một người bình thường vào đêm nay. Nhưng
em cứ cảm giác lạc lõng, tựa như mình không thuộc về nơi này vậy”
Trunks mỉm cười “Ừm, anh hiểu ý em mà”. Cằm anh rời khỏi đầu cô và sau đó anh nhẹ nhàng xoay
mặt cô về phía mình. “Nhưng mà, tất cả những điều này…nó có thể là của chúng ta vào một ngày
nào đó. Và ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu nỗ lực hết mình để đạt được mục tiêu đó”
Sự lạc quan của anh ấy đã lan truyền sang cô. Và khi anh dịu dàng hôn cô, Mai dám chắc rằng cô
cho phép bản thân mình cảm nhận điều gì đó, điều mà cô đã không còn cảm thấy từ lâu rồi.
Đó là hi vọng.
12. ONE PERFECT CHRISTMAS
Từng làn khói xám cuồn cuộn bốc lên, rồi biến mất vào vòm trời tăm tối - nơi đã không hề thấy mặt
trời trong khoảng thời gian dài tựa như hàng thế kỷ. Phía dưới bầu trời ấy là khung cảnh hoang tàn
của thành phố, một thân ảnh đơn độc nhảy lên và gần như bay qua những cột bê tông gãy, đống đổ
nát cùng mảnh vụn của những tòa nhà, mái tóc màu xanh tung bay trong gió theo từng chuyển động
của anh. Chàng trai mặc chiếc áo khoác jean cùng logo in trên tay áo, với thanh kiếm được đeo sau
lưng. Chiếc khăn bandana màu đỏ anh mang quanh cổ đã được kéo lên để tránh hít phải những làn
khói độc thoát ra từ những ống nước bị phá hủy. Trong tay anh nắm chặt một chiếc balo cũ nát đã
đựng đầy một nửa. Anh có thể bay nhưng trong những nhiệm vụ tìm kiếm đồ thiết yếu như thế này
thì che giấu Ki là cách giữ an toàn tốt nhất.
Ở phía chân trời, anh nhìn thấy lớp vỏ bọc của một tòa nhà hình dạng bán cầu, một nửa của nó bị
nứt thành một mảng rộng lớn đến nỗi có thể nhìn ra được bên ngoài, nhưng dù vậy nơi này vẫn luôn
là nhà của anh. Lớp sơn màu vàng vui mắt ngày xưa nay đã tróc đi, dòng chữ “Capsule Corp” cũng
phai dần, hiện giờ chỉ còn đọc được những chữ “C sul orp”. Chạy xuyên qua mặt sân cằn cỗi, vượt
qua những tảng bê tông sắt thép, cậu trai phát hiện nơi mà trước kia cậu kéo mảnh bê tông lớn qua
đã thành một khoảng trống. Anh nhíu mày rồi tăng tốc. Ai đã di chuyển nó? Không ai bên trong đủ
sức để dời nó đi cả. Tim anh đập thình thịch, hy vọng điều tốt nhất xuất hiện nhưng đồng thời cũng
nghĩ đến điều tệ nhất xảy ra. Đẩy đống đồ sang một bên, anh lao xuống cầu thang, cất tiếng gọi:
"Mẹ ơi? Mai ơi?"
Anh cảm nhận được Ki của bà trước khi mẹ anh đi vòng qua góc tường. Đã nhiều năm trôi qua, mái
tóc xanh rực rỡ một thời của bà đã phai màu, thay vào đó nó được phủ lên một lớp bụi thời gian. Bà
đã quen với việc để tóc dài, mặc dù bà thừa khả năng tự cắt và tạo kiểu tóc hay thiết thực hơn là búi
tóc lên. Nếu bố vẫn còn ở với họ, anh biết rằng ông vẫn thấy mẹ xinh đẹp, Thượng Đế chắc chắn
cũng đồng ý với anh như vậy.
Bà đang lau tay bằng một miếng giẻ cũ, khuôn mặt hiện đầy vẻ lo lắng: "Chuyện gì đã xảy với con
vậy Trunks?". Thay vì trả lời, anh thả chiếc balo xuống đất, ôm chầm lấy mẹ mình. Cậu trai mỉm
cười, cảm nhận được rằng mẹ đang tựa đầu vào ngực mình an ủi: "Bọn mẹ không sao, lúc nãy bé
Mai thử đẩy tấm ván, để khi con không quay lại ngay, con bé có thể đến giúp". Anh tiếp tục giữ chặt
bà, cõi lòng tràn ngập sự sợ hãi rằng người thân duy nhất sẽ rời bỏ anh mà đi. Một lúc lâu sau, bà lùi
lại, ôm lấy con trai mình: "Trunks, con cần phải biết rằng, nếu có chuyện gì xảy ra với mẹ thì mẹ
cảm thấy vẫn ổn. Điều đó có nghĩa là, mẹ có cơ hội gặp lại bố con một lần nữa". Nụ cười nuối tiếc
mà anh đã bắt gặp nhiều lần lại một lần nữa xuất hiện trên gương mặt mẹ. Trong vài tháng qua, mẹ
ngày càng kể về bố thường xuyên hơn, hầu hết ẩn chứa trong những câu chuyện ấy là sự tiếc nuối,
có lẽ là mẹ chưa bao giờ nói cho anh biết về cảm giác thực sự của bà.
Anh nhìn đi chỗ khác, cắn môi – một thói quen mà anh thừa hưởng từ mẹ, chứ không phải từ người
cha hoàng tộc của mình “Nhưng mà mẹ ơi, bố đã làm nhiều chuyện tồi tệ, khả năng ông ấy đến thế
giới khác…”
Mẹ nắm lấy tay anh, siết chặt “Hi vọng nào Trunks”
Anh gật đầu và quay lại nhìn bà “Vâng ạ, hi vọng là thế”
Phía sau anh, tiếng boot mềm mại vang lên khi vòng qua góc tường. Cậu trai tóc xanh hướng về
phía tiếng động ấy, đối diện với sự xuất hiện của người vừa đến rồi nở nụ cười “Mai!”. Mẹ anh siết
chặt tay anh lần nữa rồi buông ra.
“Này, mọi chuyện thế nào rồi?” Cô mỉm cười ấm áp, vẻ mặt tràn đầy sự nhẹ nhõm. Họ đã cùng nhau
trải qua rất nhiều chuyện, và hôm nay thật đặc biệt. Anh hi vọng kho báu mình vừa tìm được sẽ
khiến họ vui vẻ trong khoảng thời gian đầy tăm tối này.
Năm lấy cái balo, anh nhanh chóng bước đến chỗ cô và bắt đầu lục lọi nó, đặt những món đồ lên
chiếc bàn cạnh đó. “À, thật ra thì, anh kiếm được một cửa hàng đã bị che khuất đi một nửa trong vụ
nổ. Hầu hết thức ăn đã hết hạn sử dụng, nhưng” Anh dừng lại, nhìn về phía Mai, cô gái vẫn đang
ngắm những cái lon mà anh vừa lấy ra, cầm từng chiếc trong tay và kiểm tra chúng. “Anh tìm thấy
một vài thứ đặc biệt”. Sự chú ý của hai người phụ nữ dời khỏi những cái lon và quay lại hướng về
phía Trunks. Anh chậm rãi rút ra một bao gạo. Bulma và Mai gần như nhảy cẫng lên vì hạnh phúc,
họ ôm chầm lấy nhau trong sự phấn khích.
“Ôi, Trunks!”
Gương mặt anh rạng rỡ. Anh nghĩ cảm giác này chắc chẳng khác mấy so với cảm giác của ông già
Noel khi đi trao quà cho tụi nhỏ. “Đó không phải là điều tuyệt nhất đâu”. Anh cười khúc khích, thò
tay vào cặp, lấy ra một chiếc hộp móp méo rồi đưa nó cho Mai.
Mai nhìn qua, những ngón tay cô nhẹ nhàng vuốt ve từng chữ và hình ảnh một chiếc cốc trắng đựng
một chất lỏng sẫm màu. Khi cô ngước lên, đôi mắt cô lấp lánh những ánh sao “Trunks”. Mẹ anh
bước đến và khi nhìn thấy kho báu mà con trai mình mang về cho Mai, bà cũng gần như bật khóc
“Làm cách nào mà...”
Cậu trai mang trong mình nửa dòng máu Saiyan giờ trông thật giống bố cậu, đặc biệt là nét mặt tự
hào khi nghe khen ngợi “Nó được chôn dưới đống đổ nát của những tòa nhà, và con tìm thấy hai
hộp khác nữa”. Anh thò tay vào lấy ra hai chiếc hộp trông nhàu nát hơn lúc nãy rồi đưa cho bà.
“Mẹ chẳng thể nhớ nỗi lần cuối cùng mẹ uống cacao nóng là khi nào nữa” Bà nhoẻn miệng cười với
anh. Sau một lúc dừng lại, đôi mắt bà mở to và bà kêu lên “Mẹ đi bắc ấm nước đây, chúng ta cần
một ít ngay bây giờ đấy.”
Anh mỉm cười nói “Con biết là mẹ sẽ thích mà”
*****
Trunks tìm thấy Mai khi cô đang canh gác trên một tảng đá đơn độc bên ngoài đống đổ nát của tòa
nhà Capsule Corp. Sâu thật sâu dưới tòa nhà này là những người cuối cùng còn sống, gắng gượng
qua ngày trong những tầng hầm, đường hầm nối liền khắp thành phố. Và cô có nghĩa vụ phải chiến
đấu vì mọi người nơi đây. Cô khom lưng thấp xuống, súng chĩa lên trên, quan sát mọi chuyển động
nơi đường chân trời. Từ khe đá phía sau, Trunks xuất hiện với hai chiếc cốc nóng hổi rồi tiến lại gần
cô. Mai đứng đó, sự chú ý của cô giờ đặt lên người anh, cô nhìn chằm chằm vào đồ uống trên tay
anh. Trunks mỉm cười, đưa một cốc cho cô, anh không nói lời nào mà đi tìm một tảng đá để ngồi
xuống. Mai theo sát phía sau anh, khẩu súng cô tựa vào ban công đã cháy đen và đổ nát của Capsule
Corp. Cô tìm một chỗ rồi ngồi xuống bên cạnh anh.
“Nghe có vẻ buồn cười khi nghĩ rằng chúng ta sẽ vô cùng sung sướng khi tìm thấy cacao nóng nhỉ”
Cô thở dài, đưa chiếc cốc lên môi thổi cho bớt nóng.
Cậu trai mang trong mình nửa dòng máu Saiyan cũng ngắm nhìn chiếc cốc “Anh cũng chẳng nhớ
nỗi khi nào những thứ này không phải là những món đồ xa xỉ nữa” Cô nhìn đi nơi khác, tâm trạng
trở nên buồn rầu. Anh biết rằng cô đã sống một cuộc đời khác trước khi mong ước được trẻ lại, vô
tình biến cô và đồng đội thành trẻ con một lần nữa dù vậy anh vẫn thường quên mất điều đó. Cô
thường không kể quá nhiều về quá khứ trước kia của mình nhưng mỗi lần cô kể thì những câu
chuyện đều tràn ngập nỗi xấu hổ và sự day dứt. Cô thường nói rằng mình đã sống một cuộc sống
đầy lãng phí. Anh nhấp một ngụm cacao, hưởng thụ hương vị của thứ chất lỏng ấm nóng ấy. Phải
thừa nhận rằng, đây là lần đầu anh uống cacao nóng đấy. Khi xưa, mẹ anh từng pha thứ đồ uống này
theo cách của bà trong khoảng thời gian lũ Androids tồn tại, nhưng là với sữa và chocolate đun chảy.
Và quay trở lại đây, hai thứ đó đã trở thành một món đồ xa xỉ. Cả sữa và chocolate hiện nay chỉ còn
tồn tại trong kí ức mà thôi. Thật là một đồ uống diệu kì, chỉ cần pha loãng với nước mà ta đã có
ngay một cốc cacao nóng hổi.
Sự im lặng lại kéo dài trong một lúc cho đến khi Mai phá vỡ nó “Anh biết không, cacao nóng luôn
luôn là một trong những điều em yêu thích khi vào đông, cả tuyết nữa”
Cậu trai trẻ nhìn về phía cô, mỉm cười nói “Anh cũng thích tuyết nữa”
Mai ngại ngùng nhìn anh, rồi cô nở nụ cười ấm áp “Anh đã bao giờ trượt tuyết chưa?”
Anh lắc đầu. mai tóc xanh tung bay trong gió “Chưa, nhưng anh luôn muốn thử một lần”
Cô gật đầu, rồi lại nhìn đi chỗ khác, nhấp một ngụm cacao nữa. Sự im lặng ban đầu đã trở lại. Sau
một lúc, cô trả chiếc cốc rỗng cho Trunks “Cảm ơn anh, quả là một món quà tuyệt vời đấy”. Cô
đứng dậy, tiến đến sau đống tường đổ nát, nhặt khẩu súng lên rồi trở về vị trí của mình. Anh cau
mày nhìn về bầu trời tăm tối, nhẽ ra phải có tuyết nhỉ. Nhìn về phía xa, anh nhìn thấy những đỉnh
núi khoác lên mình tấm áo trắng xóa. Tuyết à…
Một ý nghĩ đột nhiên lóe ra trong đầu anh, đặt chiếc cốc xuống, anh lao về phía Mai với tốc độ ánh
sáng, ôm lấy eo cô rồi bế cô lên khỏi mặt đất. Mai la lên “Trunks, anh đang làm cái gì vậy?”. Khẩu
súng trường của cô rơi xuống đất khi họ bay lên
“Tặng em quà Giáng sinh”
Anh có thể cảm nhận được cô đang nhíu mày khi cô cựa quậy trong vòng tay anh một chút. “Nhưng
còn những người khác thì sao? Ai sẽ…”
Trunks cắt lời cô “Chúng ta sẽ không đi lâu đâu”
Cảnh quan đổ nát của thành phố dần khuất sau những khu rừng. Trunks liên tục liếc nhìn cô gái
trong vòng tay mình, đảm bảo cô vẫn ổn. Mai ngắm nhìn sự thay đổi của quang cảnh phía dưới với
sự ngạc nhiên “Mình không biết rằng bay lại mang đến cho con người ta cảm giác tự do thế”. Cô
lẩm bẩm với chính mình mà không nhận ra rằng Trunks với đôi tai ưu việt của người Saiyan có thể
nghe thấy lời cô nói. Anh dường như thấy mình cũng đang mỉm cười. Chẳng mấy chốc họ đã đến
gần ngọn núi, anh gia tăng tốc độ, hướng đến những đỉnh núi trắng xóa. Cô tình cờ nhìn theo hướng
anh, đôi mắt mở to đầy sự ngạc nhiên, rồi cô nhìn xuống, trông thấy khung cảnh tuyết rơi.
Cuối cùng, họ đáp xuống mặt đất lạnh lẽo bên dưới, Trunks dịu dàng đặt bạn gái mình xuống nền
tuyết mềm mại.
“Trunks, đây là…” giọng cô nhỏ dần rồi dừng hẳn, thay vào đó cô ngắm nhìn cảnh quan ngọn núi
được tuyết bao phủ đẹp như một kì quan trong suốt được tạo ra bởi pha lê vậy. Một thứ gì đó màu
trắng thổi đến, va vào vai cô rồi vỡ thành ngàn mảnh. Mái tóc đen tung bay xung quanh, cô quay lại
đối mặt với nơi phát ra đòn tấn công hướng về mình, thì thấy Trunks với quả cầu tuyết trong tay,
trên môi là nụ cười nhếch mép đầy đáng ghét hệt như cha cậu. Cô nở nụ cười toe toét, cúi xuống để
nặn cho mình những quả cầu tuyết. Một quả khác lao về phía cô, nhưng lần này cô nhanh chóng né
được, cười khúc khích ném trả lại. Cô đạt được mục đích khi ném trúng ngay vào giữa ngực anh.
Cậu trai tóc xanh nhìn xuống, đôi mắt mở to "Em ném cừ lắm"
Cô mỉm cười đáp lại "Em đã từng khiến Shu và Pilaf khổ sở mỗi khi tuyết rơi đấy. Phải mất rất
nhiều năm để tập luyện đó". Cô cúi xuống, gom thật nhiều tuyết trong tay. Trong mười phút vui vẻ
đó, cả hai ném những quả bóng tuyết vào nhau, cười đùa và quên đi mọi muộn phiền. Cuối cùng,
Trunks ngã ngửa ra sau trong sự hạnh phúc, lưng anh đập mạnh vào nền tuyết mềm. Cô tiến về phía
anh, cười rạng rỡ và đưa tay giúp anh đứng dậy. Anh mỉm cười đáp lại, nắm lấy tay cô, thật ra điều
này cũng không cần thiết lắm, nhưng nó khiến anh vui sướng và không thể nào bỏ lỡ cơ hội ấy
được.
Đứng cạnh nhau một lúc lâu, anh nhận thấy cô hơi rùng mình "Oh, em lạnh rồi, để anh sưởi ấm em
nhé". Nói rồi, anh vòng tay quanh người cô, cúi xuống nhìn. Bản chất Saiyan trong người khiến
máu anh nóng hơn so với người bình thường, chính vì thế chỉ trong tích tắc cô cảm thấy mình ấm áp
hơn, nhưng sau đó, anh lại phát hiện cô run rẩy. "Được rồi, chờ chút nhé, để anh thử cách khác."
Anh tăng Ki của mình chỉ ngay dưới mức Super Saiyan, một luồng sáng trắng lung linh bao quanh
hai người họ. Tức thì, anh có thể dám chắc rằng cô đã thấy khá hơn và má cô đã hồng hào trở lại.
"Cảm ơn." Cả khuôn mặt của cô tràn ngập sự dịu dàng. Anh đáp lại, rồi nhìn quanh sườn núi. Cô cất
lời "Có lẽ chúng ta nên quay về thôi"
Anh gật đầu, có hơi chút thất vọng vì khoảnh khắc này đã kết thúc. "Được rồi." Anh không còn nhìn
về phía cô nữa, trong giây phút nào đó anh đã chìm đắm trong suy nghĩ rằng: "Tại sao Black lại thỏa
mãn khi thấy thế giới bị phá hủy?" Hòa bình thật xa xỉ trong thời đại của anh, và anh phải chiến đấu
hết mình mới có được những khoảnh khắc hiếm hoi như thế này.
Dòng suy nghĩ của Trunks bị cắt đứt bởi giọng nói mềm mại của Mai "Anh biết không, hơi buồn vì
chúng ta không có xe trượt tuyết, nếu có thì hẳn là vui lắm đấy."
"Hửm" Anh quay lại nhìn cô
"Ý em là xe trượt tuyết, có nó sẽ vui hơn nữa" Cô lặp lại, nuối tiếc ngắm nhìn khung cảnh tuyết phủ
khắp nơi. Anh nhướng mày rồi nhìn quanh như tìm cái gì đó.
Rời khỏi chỗ cô, anh tiến đến một hàng cây, cất giọng "Chờ đã, anh có ý này nè"
*****
Nó không phải là một chiếc xe trượt tuyết hoàn hảo, nhưng nó hoạt động không khác gì một chiếc
xe trượt tuyết thực thụ vậy. Trunks đã sử dụng Ki biến thành những tia laser, cắt một thân cây, tạo
thành một tấm ván dài đủ cho hai người ngồi lên. Bây giờ, họ đang trượt như bay xuống đồi, Trunks
sử dụng Ki của mình để điều khiển hướng đi của tấm ván. Mai cười rạng rỡ vui sướng khi họ lao
xuống sườn núi. Phía trước là điểm cuối của đường tuyết. “Này, Trunks?”
Anh vòng tay qua ôm cô thật chặt, cất giọng nói “Bám chắc nào”
“Trunks!” Cô kêu lên. Họ đang trượt nhanh đến mặt đất ẩm ướt và cỏ, nhưng trước khi va phải vào
chúng, họ bay lên và lao về phía thành phố, bỏ lại chiếc xe trượt tuyết tạm bợ rơi xuống đất ở phía
sau, Trunks giữ chặt Mai, cười vui vẻ khi họ bay lên. Cô hờn dỗi nói “Không vui chút nào đâu,
Trunks Briefs”
“Anh không biết, nhưng anh nghĩ phản ứng này của em là tư liệu quý báu đấy”
Chẳng mấy chốc, họ lại đến đống đổ nát của Caspule Corp, anh nhẹ nhàng đặt cô xuống ban công
đầy đá vụn của tòa nhà. Mai ngại ngùng dời mắt khỏi cậu trai trẻ tuổi “Cảm ơn anh về hôm nay, quả
là một ngày Giáng sinh hoàn hảo”
Anh cười toe toét đáp lại, những vệt hồng xuất hiện trên má “Anh vui lắm, ước gì mình có thể làm
được nhiều hơn thế”. Anh dời mắt rồi đột nhiên cảm nhận được cô nghiêng người, nhẹ nhàng hôn
lêm má anh
“Thật tuyệt vời. Giáng sinh vui vẻ nhé Trunks”
Đôi mắt xanh ngước lên nhìn cô, khuôn mặt giờ đã đỏ bừng. "Giáng sinh vui vẻ."
*****
Trong bóng đêm, anh thấy mẹ mình ngồi trên chiếc ghế cũ trong phòng thí nghiệm, xoay lưng lại
hướng cửa vào. Anh lặng lẽ bước vào, đứng phía sau bà rồi nhận thấy mẹ mình đang khóc. Trong
tay bà là tấm ảnh của bố trước khi ông mất. Trong chuyến du hành thời gian của anh, mẹ trong quá
khứ chắc chắn đã chụp một vài tấm ảnh của anh và bố, nhưng tấm ảnh này là tấm có ý nghĩa nhất
đối với bà. Anh tiến lên đứng cạnh bà, lúng túng nhìn đi chỗ khác còn mẹ thì nghiêng người cạnh
anh, giơ hai ngón tay thành hình chữ V biểu hiện rằng bà vẫn ổn. Bà ngoại đã lén chụp bức ảnh này
vào đêm mẹ đang nướng BBQ cho cả gia đình. Nếu nhìn thật kĩ, anh có thể thấy bố đang đỏ mặt. Rõ
ràng là ông quan tâm đến mẹ nhưng lại không biết cách bày tỏ cảm xúc với bà.
Anh đứng cạnh mẹ một lúc lâu, rồi quyết định rời đi, bởi anh tôn trọng khoảng khắc riêng tư của bà.
“Mẹ nhớ ra lần cuối mẹ uống cacao nóng là khi nào rồi” Anh quay lại, quỳ gối, ngước lên nhìn
khuôn mặt cúi gằm của bà. Trong thoáng chốc, bà ngừng lại, sự im lặng bao trùm cả hai “Một đêm
trước ngày Giáng sinh, bố và mẹ đã cùng ngắm sao ở trên boong tàu.” Mẹ từng bảo với anh rằng, họ
tận hưởng những khoảnh khác bên nhau như thế này và đó cũng là cách họ trở nên gần gũi nhau
hơn. “Mẹ cảm thấy hơi lạnh nên bố đã đưa mẹ về phòng. Bố đã để mẹ ngồi một mình trong phòng,
lúc ấy mẹ có hơi buồn bố con một chút, nhưng khi ông quay lại, trên tay ông là hai cốc cacao nóng
hổi. Thì ra ông ấy đã nhờ bà ngoại tìm thứ đồ uống nào ấm ấm để giúp mẹ cảm thấy dễ chịu hơn.
Đêm đó, mẹ chợt nhận ra rằng có lẽ bố đã phải lòng mẹ rồi.” Đôi mắt xanh nay đã sẫm màu theo
tuổi tác của mẹ nhìn xuống con trai mình.
Trunks ôm chầm lấy mẹ một lúc lâu. Khi anh buông ra, anh gạt một lọn tóc lòa xòa ra khỏi mặt bà.
“Đi với con nào”
Bulma nhướng mày “Đi đâu?”
Nét cười vui vẻ hiện lên khuôn mặt anh “Trở về với con để gặp lại bố một lần nữa”
Đôi mắt bà mở to, sau đó vẻ mặt bà rạng rỡ “Ôi, điều đó thật tuyệt vời”. Nhưng chỉ ngay sau đó, nét
mặt bà trầm xuống “Nhưng nếu bố con không muốn gặp mẹ thì sao. Và nếu mẹ và bố ở bên nhau,
mẹ của quá khứ có thể sẽ không thích mẹ nữa…”
Cậu trai cắt ngang lời nói của bà “Đi với con nào. Con nghĩ mẹ sẽ bất ngờ lắm đấy!”
Bà gật đầu “Con vừa tạo cho mẹ một mùa Giáng sinh tuyệt vời chưa từng có đấy”. Bà ôm lấy con
trai của mình một lần nữa “Cảm ơn con”
Anh tựa đầu lên mẹ, thở dài. Xung quanh họ là khung cảnh sụp đổ của thế giới, nhưng ngay trong
khoảnh khắc ngắn ngủi này đây, mọi thứ thật tuyệt. “Mẹ ơi, Giáng sinh vui vẻ nhé.”